Giữa những con phố náo nhiệt của thành Vinh (cũ) có một người trẻ từng
có tất cả: một công việc ổn định, những buổi cà phê cùng bạn bè giữa tiếng xe cộ
và ánh đèn rực rỡ. Thế nhưng, Hoàng Nghĩa Công - chàng trai sinh năm 1994 - lại
chọn cho mình một hướng đi khác: đi ngược về phía rừng.
Con đường ngược về phía
rừng
"Ngày tôi nói với bố mẹ rằng
con sẽ lên Con Cuông làm việc, mẹ tôi im lặng rất lâu", anh Công kể. "Mẹ bảo, trên ấy rừng thiêng nước độc, đường đi hiểm trở,
sao không ở lại thành phố cho đỡ vất vả? Nhưng tôi chỉ nghĩ đơn giản là, nếu
không là mình, thì ai đó cũng sẽ làm điều này".
Cái "điều này", với anh, không phải là một quyết định nhất thời. Từ thời
sinh viên, anh Công đã say mê những chuyến đi tình nguyện về miền núi và khi có cơ
hội thực tập tại Vườn quốc gia Pù Mát, anh lại trân quý hơn nghề nghiệp kiểm lâm này. Khi tốt nghiệp, thay vì
chọn công tác tại thành phố với những cơ hội sẵn có, anh xin vào công tác tại
Vườn quốc gia Pù Mát - vùng đất xa xôi mà không ít người e ngại.
Con đường từ Vinh lên Con Cuông dài hơn 120 km, ngoằn ngoèo qua đèo dốc,
có đoạn chỉ nghe tiếng gió lùa qua vách núi. Anh bảo, chuyến đi đầu tiên ấy như
một cuộc "ngược dòng" thực sự - ngược lại với thói quen, với sự tiện
nghi, và đôi khi cả với mong đợi của chính gia đình. Nhưng chính trên con đường
ngược ấy, anh đã tìm thấy hướng đi của lòng mình: gìn giữ màu xanh của núi rừng,
gìn giữ sự sống của những điều tưởng chừng nhỏ bé.
Anh Hoàng Nghĩa Công
ẢNH: NVCC
Đến những bước chân
trong đại ngàn
Đầu tháng 10.2025, khi những đợt mưa lớn do hoàn lưu bão vừa
quét qua miền tây Nghệ An vừa dứt, tôi
đến gặp anh Công tại Trạm kiểm lâm Khe Choăng. Dãy nhà công vụ nhỏ nằm nép bên
sườn núi, trước hiên phơi vài bộ quần áo bạc màu và đôi giày rừng còn dính bùn
khô. Anh Công đón khách bằng nụ cười hiền, nước da sạm nắng, chiếc mũ cối đã sờn
mép. "Tuần trước tôi mới đi rừng về", anh nói, giọng bình thản. "Ba ngày liền mưa,
áo quần ướt hết, nhưng cũng quen rồi".
Công việc của anh gắn liền với rừng. Mỗi
tháng, anh dành hơn nửa thời gian trong những chuyến tuần tra kéo dài, vượt
đèo, lội suối, băng qua những cánh rừng già. Trong ba lô chỉ có lương thực, thuốc
men và vài dụng cụ, quân tư trang tối thiểu. Đêm đến, anh cùng đồng đội dựng bạt
căng lán trại giữa rừng, nhóm lửa chống lạnh, rồi thay phiên nghỉ ngơi.
"Đi rừng lâu ngày, thứ quý nhất
là giấc ngủ yên. Những đêm mưa tạt ướt hết người, chỉ mong sáng nhanh để
tiếp tục hành trình. Có hôm lội qua suối xong mới biết ba lô ướt hết, gạo dính
bùn, phải hong khô rồi ăn tạm với muối vừng", anh nói.
Hoàng Nghĩa Công (thứ ba từ trái sang) trong
một chuyến tuần tra rừng cùng đồng đội và người dân địa phương
ẢNH: NVCC
Nhật ký công tác của Trạm kiểm lâm Khe Choăng ghi lại những chuyến tuần
tra rừng liên tiếp. Tổ tuần tra do anh Hoàng Nghĩa Công phụ trách thường xuyên
băng qua những dốc đá cheo leo, những con suối chảy xiết, ghi nhận từng dấu vết
thay đổi của rừng và xử lý các tình huống phát sinh. Mỗi lần trở về, trong ba
lô là những cuộn dây bẫy được tháo dỡ, những tọa độ mới được đánh dấu để tiếp tục
kiểm tra trong chuyến đi sau.
Những dòng ghi chép trong sổ công
tác, với chúng ta chỉ là những con số, ký hiệu, mốc tọa độ khô khan lặp lại.
Nhưng với người trong cuộc, đó là cả một hành trình dài của mồ hôi, của những
đêm nằm lại giữa rừng ẩm lạnh, của bước chân len lỏi trên những con dốc dựng đứng.
Rừng và những trận chiến…
Trong thời gian làm kiểm lâm, anh
Công đã trải qua nhiều chuyến tuần tra được ghi lại trong sổ trực ban như những
"trận chiến" giữa đại ngàn. Có những đêm mưa, tin báo về một vụ xâm
phạm rừng trái phép khiến cả đội phải băng rừng giữa sấm chớp. Khi họ đến nơi,
chỉ còn lại dấu bánh xe còn hằn trên bùn, những thân gỗ lớn mới đổ còn rớm nhựa.
Những dấu vết ấy, với người giữ rừng, luôn để lại nỗi day dứt khó
quên.
Mùa khô, công việc lại khác. Gió Lào
hun đỏ cả triền núi, chỉ một tàn lửa nhỏ cũng đủ khiến rừng cháy lan. Trong
khói và nắng gắt, các đội kiểm lâm chia nhau từng xô nước căng lưng dập lửa, chỉ
mong khống chế ngọn lửa trước khi nó lan sâu vào lõi rừng. Lưng áo chưa kịp khô
mồ hôi, họ đã lại lên đường.
Nhưng chuyện ở rừng không chỉ là những
vụ lớn được báo chí đưa tin. Có những ngày, anh Công và đội tuần rừng của mình
gỡ từng chiếc bẫy, tháo từng vòng dây hòng cứu lấy sinh mạng loài vật. Tại Pù
Mát, các tổ tuần tra đã ghi nhận và tháo hàng nghìn bẫy thú - kết quả của những
chiến dịch dọn bẫy kéo dài nhiều năm. Việc tháo bẫy và giải cứu các loài thú vật
không chỉ là hành động yêu cầu kỹ thuật; mà đó còn là bài học về sự kiên nhẫn lòng nhân ái với những sinh vật vô tội.
Anh Công tham gia hoạt động tái thả động vật
hoang dã về với môi trường
ẢNH: NVCC
"Cái khó của nghề này không chỉ
là đường rừng hay thời tiết, mà là phải giữ được tinh thần vững vàng. Có hôm
đói, rét, mệt, chỉ muốn quay về. Nhưng nghĩ đến trách nhiệm với nghề nghiệp,
anh em lại cố đi tiếp",
anh nói. Tôi nhìn đôi bàn tay anh chai sần, sạm màu nắng gió
- thấy rõ hơn cái giá của lòng kiên định.
Những năm qua, nhờ sự tận tâm của
anh Công cùng các đồng chí kiểm lâm, diện tích rừng bị xâm hại tại vùng lõi Pù
Mát đã giảm rõ rệt. Một số khu vực được trồng lại, con suối đục sau mưa dần
trong trở lại, tiếng chim quý bắt đầu trở lại trong những tán rừng hồi sinh.
Khắc phục hậu quả sau cơn bão số 10
ẢNH: NVCC
Tôi hỏi anh, anh còn trẻ thế, ở đây
có khi nào thấy cô đơn không, khi anh chọn tuổi trẻ mình trôi qua giữa rừng
sâu, chỉ bầu bạn với cây với gió. Anh Công chỉ lắc đầu cười: "Có chứ.
Nhưng rồi tôi cũng quen. Có một công việc để làm, và xung quanh tôi còn có nhiều
đồng đội thế, sao gọi là cô đơn được".
Câu trả lời ấy ngắn gọn, nhưng trong
ánh mắt anh, tôi thấy một thứ gì đó sâu hơn: Sự bình thản của người đã chọn sống
trọn với công việc mình tin là đúng. Ở nơi mà người khác chỉ thấy hoang vu, anh
lại nhìn thấy sự sống, thấy trách nhiệm và thấy ý nghĩa của sự hiện diện con
người giữa thiên nhiên.
Bình minh trong rừng Pù Mát
ẢNH: NVCC
Chiều buông trên Pù Mát, anh Công khoác ba lô, bước đi trên con đường
mòn quen thuộc. Ở phía sau anh, có những vạt rừng non đang vươn lên - kết quả của
cây con do người dân và kiểm lâm cùng trồng. Ở phía trước, người kiểm lâm trẻ ấy
vẫn đi, dẫu biết bao vất vả của những đêm tuần tra, những lần đối diện căng thẳng
với lâm tặc, và cả niềm tin rằng, nếu con người biết trân trọng, rừng sẽ trả ơn
qua nguồn nước, khí hậu và sự sống.
Chính vì thế, câu chuyện của Hoàng
Nghĩa Công không phải câu chuyện của một cá nhân cô độc.
Trong thời đại mà thiên nhiên liên tục
nhắc nhở con người về giới hạn của mình, câu chuyện của anh là một lời nhắc
khác: giữ môi trường không phải chỉ là bài toán của những chính sách hay chuyên
gia - đó là chuỗi tiếp nối của những hành động đời thường, của sự cống hiến thầm
lặng. Và chính từ những hành động ấy, màu xanh sẽ còn đó cho mai sau.
"Sống đẹp" vì thế không phải là điều
gì xa vời, cao siêu; nó nằm ngay trong sự hồi sinh của một mầm non bật lên từ đất
đỏ, trong nhịp thở an lành tỏa ra từ chiếc lá rừng, trong trái tim người
canh giữ chưa một lần buông tay.
Trương Võ Hà Nhi